Tâm sự
Cảm xúc: Hy vọng
30 năm hôn nhân nhìn lại — tôi đã làm đúng chưa?
Người phụ nữ 52 tuổi, 52 tuổi (Nữ) · Hà Nội6 phút đọc4.89119/3/2026
Chúng tôi kết hôn năm 1994. Hồi đó tôi 22, anh ấy 25. Chúng tôi yêu nhau theo cái cách của thế hệ chúng tôi — đơn giản, không phức tạp, không nhiều đòi hỏi.
30 năm trôi qua. Chúng tôi nuôi được hai đứa con trưởng thành. Mua được một ngôi nhà nhỏ. Không giàu nhưng không đói. Không hoàn hảo nhưng ổn định.
Nhưng gần đây tôi hay nhìn lại và tự hỏi: tôi đã thực sự hạnh phúc chưa?
Không phải là tôi khổ. Chỉ là có những thứ tôi chưa làm được, những giấc mơ thời trẻ tôi đã gác lại vì gia đình — tôi từng muốn học tiếp nhưng không đủ điều kiện, từng muốn đi du lịch nhưng không có thời gian, từng muốn làm thứ gì đó cho riêng mình nhưng luôn đặt gia đình lên trước.
Các con tôi giờ có cuộc sống riêng. Chồng tôi về hưu. Và lần đầu tiên trong 30 năm, tôi có thời gian để nhìn lại bản thân mình.
Tôi không hối hận những lựa chọn mình đã làm. Nhưng tôi cũng không chắc mình đã sống cho mình chưa. Ở tuổi 52, tôi bắt đầu học vẽ — điều tôi muốn làm từ năm 20 tuổi. Muộn còn hơn không.
Bạn cảm thấy thế nào về câu chuyện này?
Bình luận (0)
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Tâm sự tương tự
Tôi sống cùng trầm cảm 2 năm mà không ai trong gia đình biết
Ẩn danh · 20 ngày trước
Tôi có tất cả những thứ người ta mơ ước — nhưng tôi muốn bỏ trốn khỏi cuộc đời mình
Phạm M. · 1 ngày trước
Tôi yêu con mình — nhưng làm mẹ không giống như những gì tôi tưởng tượng
Bà mẹ trẻ · 6 ngày trước
Tôi lấy chồng giàu và nhận ra tiền không mua được sự tôn trọng
Ẩn danh · 16 ngày trước