Chế độ xem

Tin theo khu vực

Thị trường
Chứng khoánKinh doanhCông nghệXem tất cả →

Dữ liệu chỉ mang tính tham khảo · Cập nhật theo phiên

Tâm sự
Cảm xúc: Hy vọng

3 năm ở nước ngoài một mình — tôi học được gì về sự cô đơn

Lê Anh T., 27 tuổi (Nam)5 phút đọc6.87211 ngày trước
Tôi sang Nhật làm việc khi 24 tuổi, theo diện kỹ sư phần mềm. Mức lương tốt hơn ở Việt Nam nhiều. Bố mẹ tự hào. Bạn bè ngưỡng mộ. Tôi cũng hào hứng. Nhưng không ai nói cho tôi biết sự cô đơn nó như thế nào. Những tháng đầu, tôi bận rộn với công việc và khám phá thành phố mới nên không để ý. Nhưng khi mọi thứ ổn định lại, sự cô đơn mới thực sự ập đến. Tan làm về căn phòng nhỏ. Nấu cơm một người. Ăn một mình. Cuối tuần không biết đi đâu vì không có bạn bè. Tôi học tiếng Nhật để giao tiếp được. Nhưng ngôn ngữ là một chuyện, kết nối thực sự là chuyện khác. Người Nhật lịch sự nhưng giữ khoảng cách. Đồng nghiệp thân thiện trong giờ làm nhưng sau đó ai về nhà nấy. Có những buổi tối tôi nhìn điện thoại và không biết gọi cho ai. Gọi về nhà thì bố mẹ sẽ lo lắng. Gọi cho bạn bè thì họ đang bận với cuộc sống của họ. Tôi học cách ôm sự cô đơn đó một mình. Nhưng tôi cũng học được thứ khác: tôi học cách ở một mình mà không cảm thấy mình bị bỏ rơi. Tôi học cách tự làm bạn với chính mình. Tôi học cách tìm niềm vui trong những thứ nhỏ — một tách cà phê ngon, một cuốn sách hay, một buổi chiều đi bộ trong công viên. 3 năm đó là quãng thời gian khó khăn nhất của tôi. Nhưng cũng là quãng thời gian tôi hiểu bản thân mình nhất.

Bạn cảm thấy thế nào về câu chuyện này?

Bình luận (0)

Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!

0/1000 ký tự

Tâm sự tương tự

Ủng hộ Vnews
Menu điều hướng
Đã lưu
Thông báo
Đang xem tin trong nước