Chế độ xem

Tin theo khu vực

Thị trường
Chứng khoánKinh doanhCông nghệXem tất cả →

Dữ liệu chỉ mang tính tham khảo · Cập nhật theo phiên

Tâm sự
Cảm xúc: Tức giận

Bố đã xin lỗi — nhưng tôi không thể tha thứ, và tôi thấy mình tệ vì điều đó

T.A.N, 23 tuổi (Nam) · Cần Thơ6 phút đọc7.81210 ngày trước
Bố tôi uống rượu suốt 15 năm của tuổi thơ tôi. Không phải say rồi ngủ. Là say rồi gây sự, đập phá, la hét với mẹ. Tôi và em gái học cách nhận biết tiếng bước chân của bố để biết hôm nay bố về trong trạng thái nào. Năm tôi 16, bố mất việc và bỏ nhà đi hai năm. Mẹ một mình nuôi hai chị em. Tôi vừa học vừa làm thêm từ năm lớp 10. Năm ngoái, bố tìm về. Ông đã cai rượu được 3 năm, sức khỏe kém đi nhiều. Ông nói xin lỗi trước mặt cả gia đình. Mẹ tha thứ. Em gái tha thứ. Mọi người bảo tôi cũng nên tha thứ vì "ông ấy đã thay đổi". Nhưng tôi không làm được. Không phải vì tôi muốn trừng phạt ông. Mà là vì mỗi lần nhìn ông, tôi lại thấy cái đứa trẻ 8 tuổi sợ hãi ngồi sau cánh cửa nghe bố mẹ cãi nhau. Tôi lại thấy mẹ khóc một mình trong bếp. Tôi lại nhớ những buổi sáng đi học bụng đói vì hôm qua bố đập vỡ nồi cơm. Tha thứ không phải cái công tắc tôi có thể bật lên khi muốn. Điều tệ nhất là tôi thấy mình tệ vì không tha thứ được. Như thể tôi là người xấu vì giữ lại nỗi đau của mình.

Bạn cảm thấy thế nào về câu chuyện này?

Bình luận (0)

Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!

0/1000 ký tự

Tâm sự tương tự

Ủng hộ Vnews
Menu điều hướng
Đã lưu
Thông báo
Đang xem tin trong nước