Tâm sự
Cảm xúc: Buồn
Tôi kết hôn vì áp lực gia đình, không phải vì tình yêu — và tôi đang trả giá
T.L, 33 tuổi (Nữ) · Hà Nội5 phút đọc6.1046 ngày trước
Năm tôi 29 tuổi, mẹ tôi bắt đầu lo lắng. Mỗi lần về nhà là một lần nghe "Con bao giờ lấy chồng?" Họ hàng thì thọc vào chuyện riêng tư của tôi như đó là quyền của họ. Bạn bè lần lượt kết hôn sinh con. Tôi trở thành đề tài bàn tán mỗi dịp giỗ chạp.
Rồi anh ấy xuất hiện. Không phải tình yêu sét đánh, không có cảm giác tim đập loạn. Chỉ là anh ấy tốt, có công việc ổn định, gia đình tử tế. Mọi người đều bảo "Đủ rồi, yêu cầu gì nữa?"
Tôi cũng tự bảo mình như vậy. Và tôi đồng ý kết hôn.
Năm đầu không tệ. Chúng tôi sống lịch sự với nhau như hai người bạn cùng phòng thân thiện. Nhưng từ từ tôi nhận ra sự thật: chúng tôi không có gì để nói chuyện thực sự. Sau bữa tối, anh ấy xem TV, tôi đọc sách. Cuối tuần, mỗi người một góc. Không cãi nhau, nhưng cũng không có khoảnh khắc nào thực sự gần gũi.
Có những đêm nằm bên anh ấy, tôi nhớ đến người cũ — người tôi thực sự yêu nhưng không được gia đình chấp nhận vì anh ấy "không môn đăng hộ đối". Tôi tự hỏi nếu ngày đó tôi dũng cảm hơn, cuộc sống của mình sẽ như thế nào.
Tôi không ghét chồng. Tôi cũng không khổ sở theo nghĩa bề ngoài. Nhưng tôi trống rỗng. Và cái trống rỗng đó đôi khi còn đau hơn cả nỗi buồn.
Bạn cảm thấy thế nào về câu chuyện này?
Bình luận (0)
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Tâm sự tương tự
Đám cưới sắp diễn ra 2 tháng nữa — nhưng tôi không muốn cưới nữa
Ẩn danh · 2 ngày trước
Tôi đã yêu người có vợ — và tôi không xin ai tha thứ
Ẩn danh · 12 ngày trước
Yêu một người không thể yêu mình — tôi chọn im lặng suốt 3 năm
H.T.N · 2 ngày trước
Chồng tôi ngoại tình với người bạn thân nhất của tôi
Ẩn danh · 3 ngày trước